CHỮA LÀNH ĐỂ PHỤC VỤ VÀ CẦU NGUYỆN
Kính thưa cộng đoàn, bước vào những ngày đầu của Mùa Thường Niên, trang Tin Mừng theo thánh Máccô giới thiệu cho chúng ta một ngày làm việc điển hình của Chúa Giêsu. Đó là một ngày bận rộn với sứ vụ giảng dạy, chữa lành bệnh tật và trừ quỷ. Thế nhưng, giữa tất cả những hoạt động sôi nổi đó, chúng ta vẫn thấy một nhịp điệu rất lạ lùng của Chúa: đó là nhịp điệu của sự chạm tay yêu thương và sự rút lui vào thinh lặng để cầu nguyện.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại hai khía cạnh quan trọng của đời sống đức tin: Chúng ta nhận ơn Chúa để làm gì? Và chúng ta tìm đâu ra sức mạnh để phục vụ giữa những áp lực của cuộc sống?
1. LỜI CHÚA
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Máccô (Mc 1, 29-39)
“Khi ấy, vừa ra khỏi hội đường Capharnaum, Chúa Giêsu đi đến nhà hai ông Simôn và Anrê… Bà mẹ vợ ông Simôn đang bị sốt nằm trên giường, họ liền thưa với Ngài về tình trạng của bà. Ngài lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các Ngài… Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Ngài trỗi dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.”
Tóm tắt: Chúa Giêsu bước vào không gian gia đình để chữa lành cho nhạc mẫu ông Phêrô. Sau một ngày dài phục vụ đám đông, Ngài đã dành thời gian thinh lặng cầu nguyện trước khi tiếp tục hành trình loan báo Tin Mừng tại các vùng lân cận.
2. GIẢI THÍCH LỜI CHÚA
Thánh sử Máccô ghi lại chi tiết rất cảm động: Chúa Giêsu không dùng những nghi thức rườm rà, Ngài “lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy”. Đây là cử chỉ của sự gần gũi và quyền năng hồi sinh. Ngay lập tức, bà cụ không chỉ khỏi bệnh mà còn trỗi dậy để “phục vụ các Ngài”. Chi tiết này rất quan trọng: mục đích của sự chữa lành là để phục vụ.
Phần thứ hai của Tin Mừng cho thấy sau khi gặt hái được những thành công vang dội tại Capharnaum, khi cả thành tụ tập trước cửa, Chúa Giêsu lại chọn cách rút lui vào nơi hoang vắng để cầu nguyện. Ngài không để mình bị lôi cuốn bởi sự tung hô của đám đông, nhưng luôn giữ mình kết hiệp mật thiết với Chúa Cha để thực thi đúng sứ mạng cứu độ.
3. LIÊN HỆ VỚI BÀI ĐỌC I (1 Sm 3, 1-10. 19-20)
Sứ điệp về sự sẵn sàng phục vụ hôm nay được soi sáng qua tiếng gọi của cậu bé Samuel trong Bài đọc I. Khi nghe tiếng Chúa gọi giữa đêm khuya, Samuel đã thưa: “Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe”.
Có một sự tương đồng thiêng liêng ở đây: Samuel lắng nghe để trở thành ngôn sứ của Chúa, còn bà nhạc mẫu ông Phêrô được Chúa chạm đến để trở thành người phục vụ. Cả hai đều cho thấy thái độ của một Kitô hữu đích thực: Luôn ở trong tư thế sẵn sàng đón nhận ý muốn của Thiên Chúa và đáp lại bằng một cuộc sống dấn thân, dù đó là việc ngôn sứ vĩ đại hay việc phục vụ âm thầm trong gia đình.
4. SUY NIỆM VÀ ĐÀO SÂU
Điểm 1: Thiên Chúa của những điều bình dị. Chúa Giêsu không chỉ hiện diện nơi hội đường uy nghiêm, Ngài còn bước vào căn bếp, căn buồng của một gia đình ngư dân nghèo. Ngài quan tâm đến cả “cơn sốt” của một bà cụ. Điều này nhắc nhở chúng ta: Chúa hiện diện trong từng chi tiết nhỏ nhất của đời sống hằng ngày. Mọi nỗi đau và lo lắng của chúng ta, dù nhỏ bé đến đâu, đều được Chúa trân trọng và thấu hiểu.
Điểm 2: Chữa lành để phục vụ. Bà cụ sau khi được chữa lành đã “phục vụ các Ngài”. Ơn Chúa không ban xuống để chúng ta hưởng thụ ích kỷ hay để nghỉ ngơi một cách thụ động. Mỗi khi chúng ta nhận được một ơn lành (sức khỏe, sự bình an, tài năng), đó là lời mời gọi của Chúa: “Con hãy dùng ơn này để phục vụ anh chị em xung quanh”. Một Kitô hữu thực thụ là người biết biến lòng biết ơn thành hành động phục vụ.
Điểm 3: Sức mạnh từ sự tĩnh lặng. Giữa một thế giới luôn vội vã, chúng ta thường quên mất việc cầu nguyện vì lý do “quá bận”. Nhưng Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng: càng bận rộn càng cần phải cầu nguyện. Cầu nguyện lúc “trời còn tối mịt” giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng, giúp hành động của chúng ta không bị biến thành sự phô trương, nhưng luôn đi đúng hướng theo ý muốn của Chúa Cha.
5. SUY TƯ CỦA GIÁO HỘI
Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ trong một buổi đọc kinh Truyền Tin:
“Chúa Giêsu không phải là một nhà ảo thuật, Ngài là Thầy Thuốc của tâm hồn. Ngài cầm tay chúng ta để nâng chúng ta dậy. Khi đã được Chúa nâng dậy, chúng ta không thể đứng nhìn, chúng ta phải bắt tay vào phục vụ.” Các Thánh Giáo Phụ cũng nhấn mạnh rằng: Giáo hội chỉ mạnh mẽ khi biết kết hợp hài hòa giữa hoạt động của đôi bàn tay và sự thinh lặng của trái tim. Nếu không có cầu nguyện, mọi hoạt động tông đồ sẽ sớm muộn bị khô héo và trống rỗng.
6. HƯỚNG SUY TƯ SỐNG HẰNG NGÀY
- Phục vụ âm thầm: Hôm nay, con sẽ làm một việc tốt cho người thân trong gia đình hoặc đồng nghiệp mà không cần họ biết ơn, như một cách con “phục vụ Chúa” sau khi đã nhận được bao nhiêu hồng ân từ Ngài.
- Dành 5 phút thinh lặng: Sáng sớm hoặc tối nay, con sẽ dành 5 phút tắt điện thoại, thinh lặng để thưa với Chúa: “Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe”. Xin Chúa hướng dẫn mọi suy nghĩ và việc làm của con trong ngày.
LỜI KẾT:
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã lại gần và đỡ bà cụ dậy bằng tình yêu thương. Xin cũng hãy cầm lấy tay con, đỡ con dậy khỏi sự yếu đuối, lười biếng và những cơn sốt của sự nóng nảy, giận hờn. Xin cho con biết dùng sức khỏe và niềm vui Chúa ban để phục vụ mọi người, và luôn biết tìm về bên Chúa trong cầu nguyện để tìm thấy nguồn sống đích thực cho linh hồn con. Amen.
