Văn bản giới thiệu tổng quát về Hoa Thiêng 2027

Hoa Thiêng 2027: Bác ái thì kiên nhẫn, bác ái thì nhân hậu

Tn hiến” cho thin ích toàn din ca người tr

Từ năm 1875 đến năm 1877 là ba năm ghi dấu những biến cố đặc biệt quan trọng trong cuộc đời Don Bosco, trong lịch sử của Hội Dòng và của Gia đình Salêdiêng.

Đã 150 năm trôi qua kể từ giai đoạn ấy, nhưng thời gian không làm giảm đi sức mạnh và tầm ảnh hưởng của những biến cố đó; trái lại, còn làm cho chúng trở nên ý nghĩa hơn. Khi biết tạ ơn và tưởng nhớ quá khứ, chúng ta tìm được nơi đó sức mạnh để tiến bước vào tương lai. Thật vậy, việc kỷ niệm những biến cố ấy giúp chúng ta nhận ra sức mạnh của Chúa Thánh Thần đã hoạt động trong đó, thúc đẩy Don Bosco mở ra và vạch nên những con đường mới, khai phá những biên cương mới của việc mục vụ trong lãnh vực giáo dục người trẻ, đặc biệt là những người trẻ nghèo nhất.

Gia đình Salêdiêng chúng ta đã tưởng niệm và cử hành cuộc xuất phát truyền giáo đầu tiên năm 1875 trong tinh thần hy vng. Đó là một hành trình được sống trong tinh thần của Năm Thánh 2025, như nhng người hành hương ca nim hy vng. Kể từ biến cố ấy, Hội Dòng và Gia đình Salêdiêng ngày càng ý thức sâu xa hơn về lời mời gọi khơi dậy và làm mới niềm hy vọng nơi cuộc sống của người trẻ bằng cách đồng hành với họ. Chủ đề Cm r trong Hy vng, nhng người hành hương cùng người tr đã kết nối hai dấu mốc quan trọng: Năm Thánh 2025 và kỷ niệm 150 năm cuộc xuất phát truyền giáo đầu tiên của người Salêdiêng. Chủ đề ấy một lần nữa khẳng định rằng hy vọng là một hồng ân cần được sống và trao truyền cho các thế hệ trẻ. Trở thành những “người hành hương” cùng với người trẻ là một lời mời gọi rõ ràng hãy bước đi bên cạnh họ, trở thành một dấu chỉ cụ thể của sự gần gũi và là một lời hứa cho tương lai.

Sứ mạng ấy vẫn tiếp tục cho đến hôm nay, được nâng đỡ bởi chứng tá và lòng can đảm của những nhà truyền giáo đầu tiên được Don Bosco sai đến Argentina. Năm nay cũng đánh dấu 150 năm cuộc xuất phát truyền giáo đầu tiên của các nữ tu Con Đức Mẹ Phù Hộ (năm 1877). Biến cố này một lần nữa làm nổi bật tầm nhìn đầy can đảm và lòng nhiệt thành tông đồ, một tầm nhìn cho đến hôm nay vẫn không mất đi sức hấp dẫn và sức lôi cuốn.

Tiếp đến, chúng ta đã tưởng niệm việc thành lập Hiệp hội Cộng tác viên Salêdiêng (năm 1876) bằng cách nhắc lại lời mời gọi của Đức Maria dành cho những người phục vụ tại tiệc cưới Cana: “Người bo gì, các anh c vic làm theo” (Ga 2,5). Như thế, ở trung tâm của tất cả vẫn là chủ đề đc tin vào Đức Giêsu. Lời mời gọi này thúc đẩy chúng ta trở nên những tín hu thc s, và t do đ phc v. Chúng ta khám phá rằng trực giác của Don Bosco, dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, vẫn sống động và phù hợp với thời đại chúng ta. Như những người phục vụ tại Cana, chúng ta được mời gọi lắng nghe tiếng Đức Maria và, cùng với Mẹ cũng như theo gương Mẹ, thực thi điều Đức Giêsu đang nói với chúng ta hôm nay trong chính lịch sử của chúng ta.

Giờ đây, chúng ta đến với một thời điểm quan trọng thứ ba: quà tặng của Hệ thống Giáo dục Dự phòng. Thực vậy, chính vào năm 1877, Don Bosco đã viết  về H thng Giáo dc D phòng trong vic giáo dc người tr. Hội Dòng và Gia đình Salêdiêng chúng ta đã nghiên cứu sâu rộng văn bản này; chúng ta đã phân tích, chú giải và đưa vào thực hành. Chúng ta thật may mắn vì được thừa hưởng một gia sản tư tưởng và thực hành phong phú, nghiêm túc và sâu sắc, được vun đắp bởi biết bao học giả và những người trực tiếp thực hành giáo dục. Với năng lực, sự tận tâm và óc sáng tạo, họ đã chuyển trao cho chúng ta một di sản vô cùng quý báu. Sự dấn thân này vẫn tiếp tục cho đến hôm nay, và vì thế chúng ta hết lòng tri ân. Theo cách đó, kinh nghiệm giáo dục và mục vụ – từ Don Bosco cho đến chúng ta hôm nay – vẫn có khả năng đối thoại với sự đa dạng của các nền văn hóa, tương tác cách phong phú với những truyền thống tôn giáo khác nhau trên mọi châu lục, và sinh hoa trái ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn. Kinh nghiệm ấy vẫn sống động, mang tính thời sự và đầy ý nghĩa. Chính Don Bosco cho chúng ta thấy bí quyết, đó là: bác ái. Nhân đức này chạm đến chiều sâu của trái tim con người trước khi chạm đến bất cứ phạm trù xã hội, văn hóa hay tôn giáo nào. Đây là một nhân đức không biết đến những biên giới có thể giới hạn hay trói buộc mình.

Đúng vậy, Hệ thống Giáo dục Dự phòng là một hồng ân của đặc sủng, được Gia đình Salêdiêng làm cho lan tỏa trên toàn thế giới. Trước hết, chúng ta phải yêu mến hồng ân ấy, rồi tìm hiểu nó cách sâu sắc. Chỉ như thế, chúng ta mới ngày càng ý thức hơn về trách nhiệm của mình đối với hồng ân đã được trao phó. Chúng ta cần tiếp cận Hệ thống Giáo dục Dự phòng bằng sự khiêm tốn và trí tuệ, tuyệt đối tránh một thái độ hời hợt hay chỉ dừng lại ở bề mặt. Khi tiếp cận Hệ thống Giáo dục Dự phòng, tất cả chúng ta được mời gọi nhận ra rằng mình vừa là những người mang một sứ điệp ngôn sứ, vừa là những người cần có năng lực chuyên môn. Đặc sủng và năng lực phải luôn đi đôi với nhau vì thiện ích toàn diện của người trẻ.

Trong ánh sáng của hành trình này, Cha vui mừng công bố chủ đề của Hoa Thiêng 2027:

 “BÁC ÁI THÌ KIÊN NHN NHC, BÁC ÁI THÌ NHÂN HU”

“Tn hiến” cho thin ích toàn din ca người tr

Tựa đề này lấy cảm hứng từ bài ca Đức Ái của Thánh Phaolô. Chính Don Bosco đã trình bày đức bác ái như nền tảng của Hệ thống Giáo dục Dự phòng: “Việc thực hành hệ thống này hoàn toàn dựa trên những lời của Thánh Phaolô: ‘Đức ái thì kiên nhẫn và nhân hậu… Đức ái tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả.’”

Phần thứ hai của chủ đề là một lời mời gọi chúng ta “tận hiến” cho thiện ích của người trẻ. Chính Don Bosco đã nhiều lần nói đến lời mời gọi này. Ngài viết: “Vì thế, Giám đc phi hoàn toàn tn tâm (devoto) phc v các hc sinh ca mình.” Và sau đó ngài nhấn mạnh: “Nhà giáo dc là người tn hiến (consacrato) cho thin ích ca hc sinh; người y phi sn sàng đi din vi mi khó khăn và gian kh đ đt được mc đích ca mình, đó là giáo dc hc sinh v đi sng công dân, luân lý và hc vn.

Dưới ánh sáng những suy tư trên, Hoa thiêng  2027 sẽ được triển khai thành hai phần.

Phn I dành cho việc đào sâu bối cảnh của Bài ca Đức Ái của Thánh Phaolô, được tìm thấy trong chương 13 của Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô. Thật vậy, trong toàn bộ đoạn văn từ 1 Cr 12,31b – 14,1a, đức bác ái được trình bày như “con đường tuyệt hảo nhất”: con đường dẫn đưa chúng ta đến việc nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô và giúp chúng ta sống trọn vẹn ơn gọi của mình.

Đc ái là con đường

Bài ca Đức Ái xuất phát từ một hoàn cảnh cụ thể. Cộng đoàn Côrintô đang bị chia rẽ bởi những bất đồng, tranh chấp và những cách hành xử không phù hợp với Tin Mừng. Thay vì tìm kiếm thiện ích chung, lòng kiêu ngạo và tinh thần cạnh tranh đã chiếm chỗ. Chính trong bối cảnh ấy, Thánh Phaolô chỉ cho cộng đoàn “con đường tuyệt hảo nhất”: đó là tình yêu.

Tình yêu là tiêu chuẩn giúp chúng ta kiểm chứng tính xác thực của đời sống Kitô hữu và lượng giá mọi ân huệ, mọi chọn lựa và mọi hành động. Chúng ta có thể nói được mọi ngôn ngữ, hiểu biết các mầu nhiệm của Thiên Chúa, có một đức tin phi thường và thực hiện những việc anh hùng; nhưng nếu không có tình yêu, tất cả chỉ là tiếng ồn, và mọi điều chúng ta làm đều đánh mất giá trị sâu xa nhất của nó.

Vì thế, làm điều tốt bên ngoài vẫn chưa đủ. Chúng ta phải tự hỏi mình về tinh thần đang thúc đẩy những hành động ấy. Những ân huệ chúng ta nhận được không phải là tài sản riêng, cũng không phải là phương tiện để khẳng định chính mình. Các ân huệ được trao phó cho chúng ta để được đặt vào việc phục vụ người khác và trở thành thiện ích chung.

Đối với Gia đình Salêdiêng, việc trở lại với bối cảnh của Bài ca Đức Ái trở thành một lời mời gọi xét lại cách thức chúng ta xây dựng những tiến trình và hành trình mục vụ, để nhờ một đức ái mục vụ ngày càng chân thực, chúng ta trở nên giống Đức Kitô hơn vì thiện ích của người trẻ.

Khi khẳng định rằng lòng mến không bao giờ chấm dứt, Thánh Phaolô nhắc nhở cộng đoàn Côrintô đừng quên một chân lý sâu xa: các đặc sủng và tri thức thuộc về thời đại hiện tại và chỉ là những thực tại có giới hạn; chỉ có tình yêu tồn tại muôn đời, bởi vì tình yêu chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa. Đức tin, đức cậy và đức mến làm nên đời sống Kitô hữu, nhưng “điều lớn lao nhất” – có thể nói là trái tim, là trung tâm – chính là tình yêu. Sứ điệp này vẫn còn nguyên giá trị đối với chúng ta hôm nay và trở thành một cam kết: “Hãy theo đuổi đức ái.” Đó là một cam kết đòi hỏi lòng can đảm và sự kiên trì, để đức ái – hồng ân của Chúa Thánh Thần – trở thành con đường chúng ta bước đi mỗi ngày và cũng là đích điểm tối hậu của chúng ta: được nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô khi tiến về sự hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa. Được “tận hiến” để vun đắp một nền giáo dục của sự gặp gỡ, sẵn sàng nhận ra cơn khát thiêng liêng đang cư ngụ trong tâm hồn người trẻ, đồng thời khôn ngoan và quảng đại đồng hành với họ trên những con đường và tiến trình mục vụ thích hợp.

Trong Phn II, chúng ta sẽ xem xét Hệ thống Giáo dục Dự phòng và ba trụ cột của hệ thống này dưới ánh sáng những thách đố đang vây quanh chúng ta và những thách đố mà chúng ta được mời gọi đón nhận.

Lý trí – nn giáo dc ca s gp g

Chúng ta hãy khám phá lại Hệ thống Giáo dục Dự phòng của Don Bosco như một nền giáo dục đích thực của sự gặp gỡ. Trung tâm của hoạt động giáo dục trước hết không phải là những chương trình, hoạt động hay cơ cấu, nhưng là mỗi người trẻ, với tên gọi riêng, câu chuyện riêng, những câu hỏi riêng và những tiềm năng đang được cưu mang nơi chính họ.

Một cuộc gặp gỡ giáo dục không đơn giản phát sinh chỉ vì một người lớn và một người trẻ tình cờ ở cùng một nơi. Nhà giáo dục phải là người chủ động bước tới, bắc nhịp cầu và bước vào hoàn cảnh của người khác với sự tôn trọng và đồng cảm. Gặp gỡ có nghĩa là chú ý không chỉ đến lời nói mà cả những thinh lặng. Điều đó đòi hỏi thời gian, sự chân thành và một tâm thế sẵn sàng để chính mình cũng được chất vấn. Người trẻ dễ dàng nhận ra một sự đón tiếp có thực sự chân thành hay chỉ mang tính hình thức.

Tuy nhiên, đón tiếp không có nghĩa chỉ đơn thuần chấp nhận người trẻ trong hoàn cảnh hiện tại của họ. Đón tiếp còn có nghĩa là giúp họ khám phá họ có thể trở thành ai, bằng cách mở ra cho họ những chân trời mới và những thách đố có khả năng khơi dậy ước muốn, sự háo hức và niềm hy vọng. Tất cả điều này phải được thực hiện trong sự tôn trọng tự do của họ, bởi vì người trẻ không phải là đối tượng thụ động của tiến trình giáo dục, nhưng là người đối thoại, hơn nữa, chính họ là những người giữ vai trò chủ động.

Nền giáo dục của sự gặp gỡ cũng đòi hỏi những môi trường thực sự biết đón tiếp. Kinh nghiệm Valdocco nhắc chúng ta rằng con người phải được đặt trước cơ cấu; nhu cầu của con người phải được đáp ứng trước, rồi cơ cấu mới được hình thành để phục vụ nhu cầu ấy. Ngay cả hôm nay, nhiều người trẻ đang tìm kiếm một môi trường biết đón tiếp họ, dù họ không thể diễn tả rõ ràng điều mình đang cần. Họ có thể đang trải nghiệm sự cô đơn, tình trạng bấp bênh, nỗi sợ hãi về tương lai, sự thiếu vắng ý nghĩa hoặc thiếu những người lớn đáng tin cậy.

Sân chơi hay sân nhà Salêdiêng là biểu tượng của nơi chốn mà những khoảng cách được nối lại và nhà giáo dục trở nên gần gũi, dễ tiếp cận. Nhờ chia sẻ đời sống hằng ngày với người trẻ, nhà giáo dục có thể biết từng em cách cá vị, và vào đúng thời điểm, trao cho các em một lời nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa bên tai – “lời thì thầm bên tai” vốn rất thân thương trong truyền thống Salêdiêng.

Sau cùng, không nhà giáo dục nào có thể đồng hành với người trẻ một mình. Đời sống của người trẻ diễn ra trong gia đình, tại trường học, trong thể thao, nơi công việc, trong các nhóm hay hiệp hội, trên đường phố và trong môi trường kỹ thuật số. Vì thế, điều thiết yếu là xây dựng một mạng lưới gồm những người lớn chân thành và những tổ chức đáng tin cậy.

Cộng đoàn Giáo dục – Mục vụ cần quy tụ người Salêdiêng, giáo dân, gia đình và các tổ chức địa phương, đồng thời trên hết phải nhìn nhận vai trò chủ động của người trẻ. Mạng lưới giáo dục không được xây dựng chỉ cho người trẻ, nhưng phải được xây dựng cùng với họ: lắng nghe tiếng nói của họ và để tiếng nói ấy thực sự hướng dẫn những chọn lựa cụ thể của cộng đoàn.

Tôn giáo – nhn ra cơn khát thiêng liêng

Hệ thống Giáo dục Dự phòng của Don Bosco không chỉ là một phương pháp sư phạm, nhưng là một kinh nghiệm thiêng liêng và giáo dục đích thực. Đối với Don Bosco, giáo dục có nghĩa là làm cho tình yêu quan phòng của Thiên Chúa trở nên hữu hình, đồng thời biến tương quan với người trẻ thành một hình thức cụ thể của việc loan báo Tin Mừng.

Con người không thể bị giản lược thành một tập hợp những khả năng hay những vai trò. Mỗi người trẻ là một khuôn mặt, một câu chuyện và một ơn gọi. Sự trưởng thành toàn diện của họ cũng bao gồm việc khám phá cuộc đời như một hồng ân nhận được từ Thiên Chúa và như một lời mời gọi sống tình huynh đệ, trách nhiệm và trao ban chính mình. Khả năng nhận ra khát vọng ấy giữ một vai trò nền tảng trong hành trình này và được phát triển theo ba chiều kích: nhận ra người trẻ và những câu hỏi của họ; giúp họ nhận ra tiếng gọi vang lên từ sâu thẳm tâm hồn; cùng với họ nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa hằng sống trong cuộc đời họ.

Nhận ra những câu hỏi của người trẻ không đơn giản là thu thập thông tin. Đó là một cuộc gặp gỡ giữa hai tự do, có khả năng biến đổi cả người nói lẫn người lắng nghe. Điều đó đòi hỏi thời gian, sự khiêm tốn, kiên nhẫn và một tâm thế sẵn sàng để chính mình được cuốn vào cuộc gặp gỡ. Cần cống hiến cho người trẻ một không gian thực sự để họ khám phá điều đang ở trong tâm hồn mình, giúp họ diễn tả và gọi tên những ước muốn, nghi ngờ và vấn nạn của mình, để hiểu rõ hơn điều họ đang trải nghiệm và nhận ra hoặc khám phá lại phẩm giá của chính mình.

Thái độ này phản ánh chính hành động của Thiên Chúa, Đấng luôn đáp lại tiếng kêu của dân Người – như Kinh Thánh làm chứng, đặc biệt là tiếng kêu của những người nghèo và bé nhỏ. Ngày nay, nhiều người trẻ, mặc dù luôn được kết nối với nhau, lại đang trải nghiệm sự cô đơn và cảm giác không được nhìn nhận. Vì thế, Giáo Hội cần tránh đưa ra những câu trả lời có sẵn, nhưng phải biết đón nhận và tôn trọng những gì được diễn tả qua các câu hỏi của họ, ngay cả khi những câu hỏi ấy được trình bày một cách còn mơ hồ hoặc lộn xộn.

Điều quan trọng không kém là giáo dục người trẻ biết nhận ra tiếng nói vang vọng sâu thẳm trong tâm hồn mình. Dòng chảy không ngừng của thông tin, các thông báo và những kích thích liên tục đang làm thu hẹp không gian dành cho thinh lặng và có nguy cơ làm nghèo đời sống nội tâm. Vì thế, người trẻ cần học cách gặp gỡ chính mình – trong những suy nghĩ và cảm xúc của mình, cũng như trong việc lượng giá cách hành xử của mình. Don Bosco đã vun đắp đời sống nội tâm ấy bằng cách mời gọi người trẻ nhìn lại ngày sống của mình.

Chúng ta cũng cần học cách nhận ra điều đang được hình thành từ câu chuyện cuộc đời mình, để cho những biến cố, nhu cầu và con người mà chúng ta gặp gỡ chất vấn chúng ta. Chính nhờ lắng nghe tiếng nói bên trong mình và những tiếng nói đến từ bên ngoài mà chân trời của ý nghĩa cuộc đời – chiều kích ơn gọi – dần mở ra; vì chính khi nhận ra những cảm nhận sâu xa nơi bản thân và sự cởi mở đối với tha nhân, chúng ta có thể nhận ra lời mời gọi của Thiên Chúa.

Sau cùng, các Cộng đoàn Giáo dục – Mục vụ được mời gọi cùng với người trẻ nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa hằng sống trong cuộc đời mỗi người, bằng cách đặt Lời Chúa ở vị trí trung tâm. Như tại Valdocco, Tin Mừng không chỉ được giảng dạy nhưng phải được sống trong đời sống hằng ngày. Đọc Kinh Thánh, cầu nguyện chung, cử hành các bí tích và cùng nhau phân định sẽ giúp người trẻ nhận ra tiếng Chúa và để cho Người hướng dẫn cuộc đời của chính họ.

Tình yêu – đng hành trong kinh nghim mc v

Ở trung tâm của Hệ thống Giáo dục Dự phòng là tình yêu. Nhờ tình yêu, nhà giáo dục có thể chạm đến trái tim người trẻ, nâng đỡ họ, hướng dẫn họ và, khi cần thiết, sửa dạy họ. Mẫu gương của việc đồng hành mục vụ là Đức Giêsu, vị Mục tử Nhân lành và người lữ hành trên đường Emmaus. Người đến gần hai môn đệ đang thất vọng, bước đi cùng họ, lắng nghe họ và soi sáng kinh nghiệm của họ bằng Kinh Thánh. Sau cùng, Người tỏ mình ra cho họ trong việc bẻ bánh.

Vì thế, đồng hành mục vụ có nghĩa là thực thi một sứ vụ của lòng thương cảm: chữa lành những vết thương, nâng đỡ sự trưởng thành và mở rộng cho một nhân vị đến cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa. Điều này đã được thể hiện rõ tại Valdocco, nơi những người sống đời thánh hiến và người đời đồng hành với người trẻ bằng sự gần gũi, dịu dàng, nhân hậu và tình bạn: với một tình yêu chăm sóc đầy trìu mến.

Phương pháp Salêdiêng được xây dựng trên nền tảng phẩm giá của mỗi người trẻ, được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa và mang trong mình khả năng hướng thiện. Nuôi dưỡng phẩm giá ấy đòi hỏi tôn trọng tự do của họ và, với sự đồng cảm, đón nhận những yếu đuối cũng như những xung động nơi họ. Điều đó cũng có nghĩa là quan tâm sâu sắc đến mạng lưới các tương quan đang nâng đỡ người trẻ. Không ai – như chính người trẻ hiểu rất rõ – có thể trưởng thành một mình: Con người trưởng thành trong một mạng lưới những tương quan đáng tin cậy và sự chăm sóc yêu thương.

Mặc dù hướng đến tất cả mọi người trẻ, Hệ thống Giáo dục Dự phòng vẫn dành một sự quan tâm đặc biệt cho những người trẻ nghèo nhất. Sự hiện diện của họ làm cho cộng đoàn được đổi mới và trở thành thước đo để lượng giá các dự án mục vụ, bảo đảm rằng các dự án ấy luôn là những đáp trả nhằm thúc đẩy sự đón tiếp, hội nhập, bảo vệ, công bằng và lòng thương xót.

Như chúng ta biết, đích điểm của mọi tiến trình mục vụ là cuộc gặp gỡ với Đức Kitô. Nhưng điều đó chỉ có thể xảy ra khi tiến trình ấy được soi sáng bởi tình yêu và sự tôn trọng đích thực, Đức tin không thể áp đặt, nhưng phải được đề nghị và giới thiệu qua một chứng tá đón tiếp và nhân hậu, qua việc loan báo Tin Mừng và một đời sống phụng vụ được cử hành cách vui tươi và chân thực. Tính tiệm tiến của giáo dục được nâng đỡ bởi đức bác ái, luôn trong sự tôn trọng tự do. Sứ mạng này cũng bao gồm việc vun đắp hành trình giúp người trẻ dám để cho tương lai của mình được thách đố – đó là  chiều kích ơn gọi.

Sau cùng, mỗi nhà giáo dục cần khởi đi từ một nguyên tắc không thể thiếu: Muốn đồng hành với người khác, trước hết chính mình phải để cho người khác đồng hành. Nhà giáo dục chỉ có thể chạm đến trái tim người trẻ khi để cho Đức Kitô biến đổi chính trái tim mình. Vì thế, cần có sự khiêm tốn và một hành trình hoán cải không ngừng: trở nên như trẻ nhỏ để có thể đón nhận những người bé nhỏ, trao ban điều mình đã lãnh nhận và kết hợp trái tim mình với Thiên Chúa.

Kết lun

Cha mời gọi tất cả các thành viên của Gia đình Salêdiêng vui mừng đón nhận kỷ niệm 150 năm của “H thng Giáo dc D phòng trong vic giáo dc người tr, và biến dịp này thành một cơ hội quý báu và đầy quan phòng để hiểu sâu hơn nữa đặc sủng Salêdiêng, đồng thời canh tân sự dấn thân giáo dục và mục vụ dành cho người trẻ.

Ban Truyền thông Chuyển ngữ 

Visited 1 times, 1 visit(s) today

Khám phá thêm từ

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.