Suy niệm Lời Chúa, thứ Tư, ngày 04.02.2026, Tuầ Chúa Nhật IV thường niên, năm A

SUY NIỆM LỜI CHÚA: KHIÊM NHƯỜNG ĐỂ NHẬN BIẾT ƠN CHÚA

Trong hành trình thiêng liêng, có hai rào cản lớn thường ngăn cách con người chạm đến lòng thương xót và quyền năng của Thiên Chúa: đó là sự kiêu hãnh vào sức mạnh bản thân và sự chai lì trong những định kiến cũ kỹ. Lời Chúa hôm nay đặt chúng ta trước một sự tương phản đầy suy tư: một vị vua Đavít biết thống hối sau khi lầm lạc vì tự phụ, và những người đồng hương của Chúa Giêsu tại Nadarét lại đánh mất cơ hội cứu độ vì quá tự tin vào sự hiểu biết hạn hẹp của mình. Cả hai bài đọc đều dẫn chúng ta đến một chân lý: chỉ khi con người trở nên bé nhỏ và khiêm hạ, Thiên Chúa mới có thể thực hiện những điều kỳ diệu.

🕊️ 1. LỜI CHÚA: Mc 6, 1-6

Tin Mừng theo Thánh Marcô tường thuật lại một biến cố đầy xót xa khi Chúa Giêsu trở về quê hương Nadarét. Thay vì sự đón nhận nồng hậu, Người lại gặp phải những cái nhìn đầy nghi ngại và thành kiến: “Ông này không phải là bác thợ, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Giôsê, Giuđa và Simôn sao? Chị em của ông không ở đây với chúng ta sao?”. Họ vấp ngã vì sự quen thuộc quá mức đến nỗi không thể nhận ra vẻ cao trọng của Đấng Thiên Sai đằng sau lớp áo của một bác thợ bình thường. Chính sự thiếu lòng tin ấy đã khiến Chúa Giêsu không thể làm một phép lạ nào tại đó, và Người phải ngạc nhiên vì thái độ cứng lòng của họ.

💡 2. GIẢI THÍCH LỜI CHÚA

Bối cảnh đoạn Tin Mừng này phơi bày một thảm kịch thiêng liêng: sự gần gũi về mặt địa lý và huyết thống lại trở thành bức tường ngăn cách sự gặp gỡ đức tin. Những người đồng hương của Chúa Giêsu nghĩ rằng họ “đã biết rõ” về Người, nên họ không còn sẵn lòng để được Người gây bất ngờ hay dạy dỗ. Họ đóng khung Thiên Chúa trong những định kiến hạn hẹp của mình. Chúa Giêsu khẳng định: “Ngôn sứ có rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình”. Phép lạ không phải là một màn trình diễn quyền năng đơn thuần, mà là sự cộng tác giữa Thiên Chúa và lòng tin của con người. Khi lòng tin bị bóp nghẹt bởi sự kiêu căng và thành kiến, ân sủng của Chúa dường như bị “khóa lại”.

🔗 3. LIÊN HỆ VỚI BÀI ĐỌC I (2 Sm 24, 2.9-17)

Sự tự phụ của dân làng Nadarét được soi sáng từ một khía cạnh khác qua lỗi lầm của vua Đavít trong Bài đọc I. Việc Đavít ra lệnh kiểm kê dân số không đơn thuần là một cuộc thống kê, mà là biểu hiện của sự kiêu ngạo, muốn cậy dựa vào sức mạnh quân số thay vì đặt niềm tin vào sự bảo trợ của Thiên Chúa. Tuy nhiên, điểm khác biệt giữa Đavít và những người dân Nadarét chính là thái độ sau lỗi lầm. Khi bị lương tâm cắn rứt, Đavít đã thưa: “Con đã phạm tội nặng… Xin Chúa bỏ qua tội lỗi của tôi tớ Chúa”. Sự liên kết ở đây thật sâu sắc: trong khi dân làng Nadarét tự mãn với những gì họ biết và từ chối ơn Chúa, thì Đavít, dù phạm tội, đã biết hạ mình để lòng thương xót của Chúa được tuôn đổ, ngăn chặn tai ương cho dân tộc.

🪞 4. SUY NIỆM VÀ ĐÀO SÂU

Từ những trang Kinh Thánh này, chúng ta được mời gọi đi sâu vào ba thực tại thiêng liêng.

  • Thứ nhất là sự nguy hiểm của sự “quen thuộc đức tin”: Đôi khi chúng ta đi lễ, đọc kinh nhiều đến mức trở nên chai lì, không còn thấy sự mới mẻ của Lời Chúa, và vô tình chúng ta cũng đang “rẻ rúng” Chúa ngay trong tâm hồn mình như dân làng Nadarét xưa.
  • Thứ hai là cái bẫy của quyền lực và số lượng: Giống như Đavít, chúng ta thường có xu hướng tìm sự an tâm nơi những con số, tiền bạc hay danh tiếng, mà quên mất rằng mọi sự đều là hồng ân của Chúa.
  • Thứ ba là giá trị của lòng thống hối: Thiên Chúa có thể chữa lành một tội nhân biết ăn năn, nhưng Ngài “bất lực” trước một người tự cho mình là công chính. Sự khiêm nhường là chìa khóa duy nhất mở ra kho tàng phép lạ của Nước Trời.

5. SUY TƯ CỦA GIÁO HỘI

Hội Thánh luôn nhắc nhở rằng đức tin là một cuộc phiêu lưu không ngừng nghỉ, chứ không phải là một bến đỗ tĩnh tại. Đức Thánh Cha Phanxicô từng cảnh báo về “căn bệnh sơ cứng tâm linh”, nơi con người đánh mất khả năng ngạc nhiên trước tình yêu Thiên Chúa. Ngài nhấn mạnh rằng Chúa Giêsu thường hiện thân nơi những người nghèo khổ, những người “bình thường” nhất xung quanh chúng ta, và nếu chúng ta có thành kiến như người dân Nadarét, chúng ta sẽ bỏ lỡ cơ hội gặp gỡ Người. Các Giáo Phụ dạy rằng Thiên Chúa giống như một mặt trời luôn chiếu sáng, nhưng nếu chúng ta đóng cửa sổ bằng sự kiêu ngạo, căn phòng tâm hồn sẽ mãi tối tăm. Chiều kích cộng đoàn của Giáo hội mời gọi chúng ta phải nhìn nhận ơn ban của Chúa nơi anh chị em mình, thay vì soi xét xuất thân hay quá khứ của họ.

🌱 6. HƯỚNG SUY TƯ SỐNG HẰNG NGÀY

  1. Dọn dẹp thành kiến: Hôm nay, Cha và cộng đoàn hãy tự hỏi mình có đang “đóng khung” một ai đó trong những định kiến xấu hay không? Hãy thử nhìn người anh em khó chịu nhất bằng ánh mắt của Chúa, để thấy rằng hạt giống thánh thiêng vẫn đang nảy mầm nơi họ.
  2. Sống tinh thần khiêm hạ: Hãy bắt chước vua Đavít, can đảm thừa nhận những sai sót của mình trong ngày hôm nay thay vì đổ lỗi cho hoàn cảnh. Hãy bắt đầu một lời cầu nguyện đơn sơ: “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội”, để dọn chỗ cho phép lạ của Chúa được thực hiện trong cuộc đời mình.

Lạy Chúa Giêsu, xin chữa lành sự mù lòa của tâm hồn chúng con, để chúng con không vì sự quen thuộc mà xem thường ơn thánh. Xin ban cho chúng con trái tim khiêm nhường của vua Đavít, luôn biết cậy trông vào Chúa hơn là dựa vào sức riêng mình, để cuộc đời chúng con trở thành mảnh đất tốt cho quyền năng Chúa được hiển trị. Amen.

Visited 36 times, 36 visit(s) today