Anh chị em thân mến, chào anh chị em
Trong hành trình Chúa nhật với Tin Mừng theo thánh Matthêu, hôm nay chúng ta đi tới điểm trọng yếu, trong đó, sau khi kiểm chứng về niềm tin của thánh Phêrô và 11 môn đệ khác nơi Ngài như Đấng Messia và là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu “bắt đầu giải thích cho họ biết Ngài sẽ phải lên Giêrusalem và chịu đau khổ nhiều…, bị giết và sống lại ngày thứ ba” (16,21). Đó là một thời điểm quan trọng qua đó ta thấy rõ sự đối nghịch giữa lối suy tư của Chúa Giêsu và của các môn đệ. Thậm chí, Phêrô cảm thấy nghĩa vụ cần phải trách Thầy mình, vì không thể gán cho Đấng Messia một sự kết thúc ô nhục như thế. Bấy giờ, Chúa Giêsu nghiêm khắc khiển trách Phêrô, chỉnh lý ông, vì ông đã không suy nghĩ “theo Thiên Chúa, nhưng theo loài người” (v.23) và vì ông đã không thấy mình đang theo phe Satan, kẻ cám dỗ.
Trong phụng vụ hôm nay, cả thánh Phaolô cũng nhấn mạnh về điểm này, thánh nhân viết cho các tín hữu Roma và nói với họ rằng: “Anh chị em đừng chiều theo thế gian này, đừng đi vào khuôn mẫu của thế gian này, nhưng hãy để cho mình được biến đổi, canh tân cách suy nghĩ của anh chị em, để có thể phân định ý Thiên Chúa” (Rm 12,2). Trong thực tế, các tín hữu Kitô chúng ta sống trong trần thế, hoàn toàn ở trong thực tại xã hội và văn hóa của thời đại chúng ta, và đúng là như thế; nhưng điều này bao hàm nguy cơ chúng ta theo thói thế gian, nguy cơ muối mất hương vị, như Chúa Giêsu nói (Xc Mt 5.13), nghĩa là tín hữu Kitô tan loãng, đánh mất sức mạnh của sự mới mẻ đến từ Chúa và Thánh Linh. Hành động ngược lại như thế thì mới đúng, nghĩa là khi sức mạnh của Tin Mừng vẫn còn sinh động nơi Kitô hữu, thì có thể biến đổi “những tiêu chuẩn phán đoán, các giá trị quyết định, những điểm hay ho, những đường hướng tư tưởng, những nguồn mạch gợi hứng và những kiểu mẫu đời sống” (Phaolô VI, Tông huấn “Loan báo Tin Mừng”, 19). Thật là buồn khi thấy có những Kitô hữu bị loãng, dường như họ trở thành rượu loãng, người ta không biết họ là Kitô hữu hay là người của thế gian, như rượu loãng, ta không biết đó là rượu hay là nước! Đó thực là điều buồn, buồn khi thấy những Kitô hữu không còn là muối đất nữa, và chẳng có ích lợi gì nữa. Muối của họ đã mất vị, vì họ chiều theo tinh thần thế gian này, trở thành người trần tục.
Vì thế, cần phải liên tục canh tân, kín múc nhựa sống từ Tin Mừng. Và làm sao có thể thi hành điều này? Trước tiên, bằng cách đọc và suy niệm Tin Mừng mỗi ngày, nhờ đó Lời Chúa Giêsu luôn hiện diện trong đời sống chúng ta. Anh chị em hãy nhớ: việc mang theo sách Phúc Âm trong mình sẽ giúp anh chị em: một cuốn Phúc âm nhỏ ở trong túi, trong sắc, và đọc một đoạn trong ngày. Nhưng luôn mang theo Phúc Âm, vì đó có nghĩa là mang Lời Chúa Giêsu, để có thể đọc. Ngoài ra, bằng cách tham dự thánh lễ chúa nhật, qua đó chúng ta gặp Chúa trong cộng đoàn, chúng ta lắng nghe Lời Chúa và lãnh nhận Thánh Thể liên kết chúng ta với Chúa và giữa chúng ta với nhau; rồi những ngày tĩnh tâm và linh thao rất quan trọng để canh tân tinh thần. Tin Mừng, Thánh Thể, kinh nguyện: nhờ những hồng ân này của Chúa, chúng ta có thể trở nên đồng hình dạng, không phải với thế gian, nhưng là với Chúa Kitô, và theo Chúa trên con đường của Ngài, con đường “mất mạng sống mình” để tìm lại nó (v.25). Mất mạng sống theo nghĩa trao tặng, dâng hiến sự sống ấy vì yêu thương và trong tình thương – và điều này có nghĩa là phải hy sinh, thánh giá – để nhận lại sự sống được thanh tẩy, được giải thoát khỏi ích kỷ và hậu quả của sự chết, được tràn đầy sự vĩnh cửu.
Đức Trinh Nữ Maria luôn đi trước chúng ta trên con đường này; chúng ta hãy để cho Mẹ hướng dẫn và tháp tùng chúng ta.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (28/8/2011) – Suy nghĩ theo ý Chúa là chấp nhận thập giá
Anh chị em thân mến,
Trong Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu giải thích cho các môn đệ hiểu rằng Người phải “đi Giêrusalem và chịu đau khổ nhiều vì các bô lão, các thủ lãnh các tư tế và các ký lục, bị giết chết và sống lại ngày thứ ba” (Mt 16,21).
Tất cả xem ra bị đảo lộn trong con tim của các môn đệ. Làm sao mà “Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16) lại có thể bị đau khổ cho tới chết được? Tông đồ Phêrô nổi loạn, không chấp nhận con đường ấy, nên mới lên tiếng nói với Thầy rằng: “Xin Thiên Chúa đừng để Thầy gặp chuyện ấy” (c. 22). Có sự khác biệt hiển nhiên giữa chương trình tình yêu của Thiên Chúa Cha – Đấng thậm chí ban chính Con Một trên thập giá để cứu chuộc nhân loại – và các chờ mong, ước muốn, và dự án của các môn đệ. Và sự đối chọi ấy ngày nay cũng lập lại nữa: khi việc thực hiện cuộc đời mình chỉ hướng tới chỗ thành công xã hội, sự giầu sang vật lý và kinh tế, thì nó không lý luận theo Thiên Chúa nữa, mà theo con người (c. 23).
Suy tư như thế giới là gạt bỏ Thiên Chúa ra một bên, không chấp nhận chương trình tình yêu của Người, và hầu như ngăn cản Người chu toàn ý muốn khôn ngoan của Người. Vì thế, Chúa Giêsu mới nói với Phêrô một lời đặc biệt cứng cỏi: “Hãy lui ra đàng sau Ta, Satan! Con là cớ gây vấp phạm cho Thầy” (ibid.). Chúa dạy cho biết rằng “con đường của các môn đệ là theo Người, Đấng Bị Đóng Đinh”. Nhưng trong tất cả ba Phúc Âm Người đều giải thích việc đi theo đó trong dấu chỉ của thập giá… như con đường “đánh mất chính mình”, là điều cần thiết đối với con người, và nếu không có điều này, thì nó không thể tìm lại được chính mình” (Đức Giêsu thành Nagiarét 2007, 333).
Cũng như Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ, ngày nay Người cũng mời gọi chúng ta: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ chính minh, vác thập giá mình và theo Thầy” (Mt 16.24). Tín hữu kitô theo Chúa, khi chấp nhận thập giá của mình với lòng yêu mến. Dưới con mắt thế gian, xem ra nó là một thất bại và là việc “đánh mất đi sự sống” (x. c.25-26), vì họ biết rằng mình không vác thập giá một mình, nhưng chia sẻ cùng con đường hiến dâng đó với Chúa. Vị Tôi tớ Chúa Gioan Phaolô II đã viết như sau: “Một cách nhiệm mầu chính Chúa Kitô chấp nhận… chết trên một thập giá để nhổ tận gốc rễ tội kiêu căng khỏi trái tim con người, và biểu lộ một sự vâng phục toàn vẹn con thảo” (Es. ap. Gaudete in Domino (9 maggio 1975, AAS 67 (1975) 300-301). Khi tự nguyện chấp nhận cái chết, Chúa Giêsu mang lấy thập giá của tất cả mọi người và trở thành suối nguồn ơn thánh cứu độ cho toàn nhân loại. Thánh Cirillo thành Giêrusalem giải thích rằng: “Thập giá chiến thăng đã soi sáng những ai bị mù lòa vì ngu muội, đã giải thoát người bị tội lỗi giam cầm, đã đem lại ơn cứu độ cho toàn nhận loại” (Catechisis Illuminandorum XIII,1; de Christo crucifixo et sepulto: PG 33, 772 B).
Chúng ta hãy phó thác lời cầu nguyện của chúng ta cho Đức Trinh Nữ Maria và thánh Agostino mà hôm nay chúng ta kính nhớ, để cho mỗi một người trong chúng ta biết theo Chúa trên con đường thập giá, và để cho mình được biến đổi bởi ơn thánh Chúa, bằng cách canh tân kiểu suy tư “hầu có thể phân định ý muốn của Thiên Chúa, biết điều nào tốt, hoàn hảo và đẹp lòng Chúa” (Rm 12,2).
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 22 Thường niên năm A (31/8/2008) – Chiến thắng sự ác bằng tinh yêu thập giá
Anh chị em thân mến,
Hôm nay, trong Tin Mừng, tông đồ Phêrô cũng xuất hiện hàng đầu. Nhưng Chúa nhật tuần trước chúng ta đã ngưỡng mộ thánh nhân vì niềm tin tinh tuyền nơi Chúa Giêsu, Đấng mà thánh nhân tuyên xưng là Đức Kitô và là Con Thiên Chúa, lần này giai thoại tiếp ngay theo đó cho thấy một niềm tin của thánh nhân vẫn chưa trưởng thành và quá gắn bó với “não trạng của thế gian này” (cf Rm 12,2). Thực vậy, khi Chúa Giêsu bắt đầu nói công khai về số phận đang chờ đợi ngài ở Giêrusalem, nghĩa là Ngài sẽ phải chịu đau khổ rất nhiều và bị giết, rồi sống lại, Phêrô phản đối và nói: “Xin Chúa cứu Thầy khỏi điều đó; điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra cho Thầy” (Mt 16,22). Hiển nhiên là Thầy và trò theo hai lối tư tưởng đối ngược nhau. Phêrô theo lý lẽ phàm nhân, và xác tín rằng Thiên Chúa sẽ không bao giờ để cho Con của Chúa kết thúc sứ mạng với cái chết trên thập giá. Trái lại Chúa Giêsu biết rằng, trong tình yêu thương bao la đối với nhân loại, Chúa Cha đã sai Ngài đến để hiến mạng sống vì họ, và nếu sứ mạng này bao gồm cuộc khổ nạn và cái chết, thì điều xảy ra như thế thật là chính đáng. Đàng khác, Chúa cũng biết rằng tiếng nói cuối cùng sẽ là sự phục sinh. Sự phản đối của Phêrô, tuy là do tình ngay và do tình yêu chân thành đối với Thầy, nhưng đối với Chúa Giêsu, nhưng thái độ ấy giống như một sự cám dỗ, một lời mời gọi hãy cứu mạng sống mình, trong khi chỉ qua việc mất mạng sống, Chúa mới nhận lại được cuộc sống mới mẻ và đời đời cho tất cả chúng ta.
Nếu để cứu chúng ta, Con Thiên Chúa đã phải chịu đau khổ và chết vì đóng đanh, chắc chắn đó không phải vì kế hoạch tàn ác của Chúa Cha trên trời. Lý do là vì căn bệnh nặng nề mà Ngài phải chữa trị cho chúng ta: một sự ác nghiêm trọng và gây chết chóc đến độ nó đòi tất cả máu của Ngài. Thực vậy, chính nhờ sự chết và phục sinh mà Chúa Giêsu đã chiến thắng tội lỗi và sự chết, tái lập chủ quyền của Thiên Chúa. Nhưng cuộc chiến đấu chưa chấm dứt; sự ác vẫn còn và kháng cự trong mọi thế hệ, kể cả trong thời đại chúng ta. Những kinh hoàng của chiến tranh, bạo lực trên người vô tội, lầm than và bất công đè nặng trên những người yếu là gì nếu chẳng phải là sự kháng cự của sự ác chống lại Nước Thiên Chúa? Và làm sao đáp lại bao nhiêu sự gian ác như thế nếu không bằng sức mạnh không võ trang của tình yêu chiến thắng oán thù, của sự sống không sợ chết? Đó chính là sức mạnh huyền nhiệm mà Chúa Giêsu đã dùng, dù không được cảm thông và bị nhiều môn đệ của Ngài bỏ rơi.
Anh chị em thân mến, để chu toàn công trình cứu chuộc, Đấng Cứu Thế tiếp tục liên kết với bản thân Ngài và sứ mạng của Ngài những người nam nữ sẵn sàng vác thánh giá và theo Ngài. Cũng như đối với Chúa Kitô, việc các tín hữu mang thánh giá không phải là điều tùy ý, nhưng là một sứ mạng phải đón nhận vì tình yêu. Trong thế giới chúng ta ngày nay, như bị sức mạnh chia rẽ và tàn phá thống trị, Chúa Kitô không ngừng đề nghị với tất cả mọi người lời mời gọi rõ ràng của Ngài: “ai muốn làm môn đệ của Thầy, thì hãy từ bỏ sự ích kỷ của mình và vác thập giá với thầy”. Chúng ta hãy xin Mẹ Maria phù trợ, Mẹ là Đấng đầu tiên đã theo Chúa Giêsu trên đường thập giá cho đến cùng. Xin Mẹ giúp chúng ta quyết liệt đi theo Chúa, để dù trong thử thách chúng ta cảm nghiệm ngay từ bây giờ vinh quang của sự sống lại.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Khám phá thêm từ
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
