Suy niệm Lễ Truyền Tin (Thứ Tư tuần V Mùa Chay – 25/03/2026)

TỪ TIẾNG “XIN VÂNG” ĐẾN ĐỈNH ĐỒI CANVÊ: CHẠM VÀO ĐAU KHỔ ĐỂ TỎA SÁNG RỰC RỠ

Kính thưa cộng đoàn dân Chúa,

Hôm nay, giữa chặng đường mang sắc tím u buồn và khắc khổ của Mùa Chay Thánh, Giáo hội bừng lên một niềm vui rạng rỡ khi cho phép chúng ta mặc phẩm phục màu trắng để cử hành Đại lễ Truyền Tin.

Tuy nhiên, niềm vui của Lễ Truyền Tin không phải là một niềm vui hời hợt, dễ dãi. Đặt biến cố Truyền Tin bên cạnh bóng dáng của Thập giá Mùa Chay, chúng ta nhận ra một chân lý tuyệt đẹp: Nơi mái nhà Nadarét năm xưa, tiếng “Xin Vâng” của Đức Maria không phải là tấm vé đưa Mẹ vào một cuộc đời nhung lụa, vinh hoa, mà là điểm khởi đầu cho một cuộc hành trình đức tin đầy chông gai, nơi Mẹ được mời gọi bước vào đêm tối, chạm đến tận cùng của sự đau khổ để rồi tỏa sáng rực rỡ trong vinh quang của Thiên Chúa.

HÀNH TRÌNH SỐNG NIỀM TIN KHI ĐÓN NHẬN LỜI TRUYỀN

Trang Tin Mừng hôm nay (Lc 1, 26-38) đưa chúng ta về lại khoảnh khắc định mệnh của nhân loại. Sứ thần Gabriel mang đến cho cô thiếu nữ Maria một thông điệp gây chấn động: “Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu”.

Kính thưa cộng đoàn, đối với chúng ta ngày nay, câu nói đó thật đẹp. Nhưng đối với một thiếu nữ Do Thái thời bấy giờ, chưa về chung sống với chồng, thì lời truyền tin ấy đồng nghĩa với một bản án tử hình. Luật Mô-sê quy định rõ: một người nữ có thai trước khi cưới sẽ bị ném đá cho đến chết. Hơn nữa, làm sao một người nữ đồng trinh lại có thể sinh con?

Đón nhận Lời truyền ấy, Đức Maria đã bắt đầu một hành trình sống niềm tin vô cùng cam go. Mẹ không hiểu hết đường đi nước bước của Thiên Chúa. Mẹ chỉ hỏi một câu duy nhất về phương cách: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào?”. Và khi được biết đó là quyền năng của Chúa Thánh Thần, Mẹ đã hoàn toàn im lặng trước những rủi ro của tương lai, dùng đức tin để vượt qua lý trí tự nhiên, và mạnh dạn bước vào kế hoạch vĩ đại của Thiên Chúa.

SỰ PHÓ THÁC ĐỂ BƯỚC ĐI TRÊN HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN

Nếu Bài đọc II hôm nay (Dt 10, 4-10) ghi lại tâm tình phó thác của Chúa Giêsu khi bước vào trần gian: “Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài”, thì tiếng “Xin Vâng” (Fiat) của Đức Maria chính là tiếng vọng hoàn hảo nhất của tâm tình ấy.

“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói”. Lời thưa này không phải là sự cam chịu thụ động của một người thấp cổ bé miệng, mà là một hành vi tự do tột bậc, một sự phó thác tuyệt đối. Phó thác nghĩa là Mẹ trao cho Thiên Chúa “tờ giấy trắng” có sẵn chữ ký của mình, để Ngài muốn viết gì lên cuộc đời Mẹ thì viết. Mẹ không đòi Thiên Chúa phải ký kết một hợp đồng bảo hiểm rủi ro. Mẹ chấp nhận đánh cược cả mạng sống, danh dự, và tương lai của mình vào bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Đó chính là bản lĩnh của một người mang trong mình đức tin sống động.

CHẠM ĐAU KHỔ ĐỂ TỎA SÁNG RỰC RỠ

Kính thưa ông bà anh chị em, phần thưởng cho tiếng “Xin Vâng” ấy là gì?

Tin Mừng không giấu giếm chúng ta: Đó là một lưỡi gươm đâm thấu tâm hồn. Mẹ đã ôm Hài Nhi chạy trốn sang Ai Cập trong đêm tối. Mẹ đã sống 30 năm nghèo khó tại Nadarét. Mẹ đã nếm trải sự cô đơn khi thấy con mình bị người đời chê bai, xua đuổi. Và đỉnh điểm của tiếng “Xin Vâng” ấy không nằm ở Nadarét, mà là ở trên đỉnh đồi Canvê, khi Mẹ đứng lặng lẽ dưới chân Thập giá, nhìn giọt máu cuối cùng của Con mình nhỏ xuống.

Nhưng chính tại nơi tận cùng của nỗi đau ấy, Đức Maria lại tỏa sáng rực rỡ nhất! Không có Thập giá, sẽ không có vinh quang Phục sinh. Không nếm trải tận cùng đau khổ, Mẹ Maria đã không thể trở thành Nữ Vương Trời Đất, và là Mẹ của toàn thể nhân loại. Mẹ đã “chạm vào đau khổ” bằng một tình yêu phó thác, và chính tình yêu ấy đã biến những giọt nước mắt thành những viên ngọc sáng ngời của ơn Cứu độ.

SUY TƯ CỦA GIÁO HỘI: TIẾNG “XIN VÂNG” GIỮA CƠN GIAN NAN

Kính thưa cộng đoàn, sự gắn kết giữa Lễ Truyền Tin và mầu nhiệm Đau khổ của Mùa Chay là một nét suy tư vô cùng độc đáo mà Đức Thánh Cha Lêô XIV luôn mời gọi chúng ta chiêm ngắm. Ngài giảng dạy:

“Nhiều Kitô hữu hôm nay chỉ thích một Đức Tin rực rỡ của những phép lạ nhãn tiền, mà từ chối bước đi trên con đường Thập giá. Chúng ta hãy nhìn lên Mẹ Maria. Lễ Truyền Tin không phải là một câu chuyện cổ tích lãng mạn, mà là bước đi đầu tiên của một người mẹ can đảm tiến về đồi Canvê. Đức Maria dạy chúng ta rằng: Thiên Chúa không hứa cho chúng ta một cuộc đời không có bão táp, nhưng Ngài hứa sẽ ở cùng chúng ta trong cơn bão. Đừng sợ hãi khi phải chạm vào đau khổ, bệnh tật hay những thất bại của cuộc đời. Khi bạn biết đón nhận thánh giá đời mình bằng một tiếng ‘Xin Vâng’ phó thác như Mẹ Maria, chính lúc đó, bóng tối của đau khổ sẽ bị xé toạc, và linh hồn bạn sẽ tỏa sáng rực rỡ trước nhan Thiên Chúa.”

HƯỚNG THỰC HÀNH CHO NGÀY SỐNG

Mừng lễ Truyền Tin trong Mùa Chay, xin mời gọi cộng đoàn cùng thực hành hai quyết tâm:

  1. Lặp lại tiếng “Xin Vâng” trong nghịch cảnh: Hôm nay, nếu bạn phải đối diện với một khó khăn bất ngờ, một tin buồn hay một sự đau đớn về thể xác lẫn tinh thần, thay vì than trách “Tại sao lại là con?”, hãy cố gắng tĩnh lặng và thầm thĩ: “Lạy Chúa, con không hiểu hết thánh ý Chúa, nhưng con xin phó thác và xin vâng như Mẹ Maria”.
  2. Sẵn sàng đồng hành với người đau khổ: Bắt chước Mẹ Maria sau khi nhận tin vui đã vội vã đi thăm viếng bà Êlisabét. Trong tuần này, bạn hãy đến thăm, an ủi hoặc gọi điện cho một người đang mang nặng thập giá của bệnh tật hay nợ nần, để tình yêu của bạn sưởi ấm nỗi đau của họ.

KẾT LUẬN

Lạy Mẹ Maria, chúng con tạ ơn Mẹ vì tiếng “Xin Vâng” dũng cảm năm xưa đã mang Đấng Cứu Độ đến cho trần gian. Mẹ đã không ngần ngại đón nhận muôn vàn đau khổ để thánh ý Thiên Chúa được nên trọn. Xin Mẹ nâng đỡ đức tin yếu kém của chúng con, giúp chúng con biết phó thác hoàn toàn cuộc đời vào tay Chúa. Xin cho chúng con hiểu rằng, mỗi thập giá và nỗi đau hôm nay, nếu được ôm lấy bằng tình yêu và sự vâng phục, đều là những nấc thang đưa chúng con đến sự tỏa sáng rực rỡ trong Nước Trời. Amen.

Visited 4 times, 4 visit(s) today