(ANS – Roma) – Vào Chúa Nhật ngày 29 tháng 11 năm 1987, Chúa Nhật I Mùa Vọng, Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã thực hiện chuyến viếng thăm mục vụ tại Vương cung Thánh đường Thánh Tâm Chúa Giêsu (Sacro Cuore) ở Castro Pretorio. Gần bốn mươi năm trôi qua, chuyến viếng thăm ấy vẫn giữ nguyên ý nghĩa thần học và giáo hội sâu sắc: một sự tái khám phá của vị Giáo hoàng về công trình nền tảng của Cha Thánh Don Bosco tại Roma dưới ánh sáng của Mùa Vọng, sự hiệp thông và sứ mệnh. Trong ngày hôm đó, Đức Gioan Phaolô II đã đặt Đền thờ Thánh Tâm vào dòng chảy rộng lớn của lịch sử cứu độ, sức sống của linh đạo Salêdiêng và sứ mệnh đô thị của Giáo hội giữa lòng Roma.
Mùa Vọng và “Thiên Chúa của sự viếng thăm không ngừng”
Trong bài giảng phụng vụ Mùa Vọng, Đức Thánh Cha đã suy niệm về nỗi khát khao Thiên Chúa của nhân loại, lặp lại lời cầu khẩn của tác giả Thánh vịnh: “Xin Ngài đến thăm vườn nho cũ”. Trích dẫn ngôn sứ Isaia, Ngài trình bày Thiên Chúa vừa là Đấng Tạo Hóa nhào nặn con người như thợ gốm nặn đất sét, vừa là Đấng “đón gặp” những ai thực thi công chính. Với một cụm từ đầy ấn tượng, Ngài mô tả Chúa là “Thiên Chúa của sự viếng thăm không ngừng”. Nhân loại sống trong sự giằng co giữa cái “đã rồi” và “chưa trọn vẹn”: nơi Đức Kitô, Thiên Chúa đã bước vào lịch sử, nhưng sự viên mãn trong ngày Ngài trở lại vẫn đang được mong chờ. Vì thế, Giáo hội luôn tỉnh thức trong dòng lịch sử.
Sự tỉnh thức này không phải là thụ động. Nhắc lại mệnh lệnh trong Tin Mừng: “Anh em phải canh thức” (Mc 13,33), Đức Gioan Phaolô II cảnh báo về sự “chai đá tâm hồn” khiến con người sống như thể Thiên Chúa không tồn tại. Câu hỏi cốt yếu Ngài đặt ra cho giáo xứ thật rõ ràng: Liệu chúng ta có đang để mình được chạm đến bởi Thiên Chúa, Đấng đang đến hay không?
Thánh Tâm: Công trình cuối cùng của Cha Thánh Gioan Bosco
Từ phụng vụ, Đức Thánh Cha chuyển sang ký ức lịch sử. Đền thờ Thánh Tâm, được Đức Lêô XIII mong ước và được xây dựng nhờ sự dấn thân của Cha Thánh Gioan Bosco trong những năm cuối đời, không chỉ đơn thuần là một nhà thờ giáo xứ. Đây là nhà thờ mẹ của Tu hội Salêdiêng và là công trình lớn lao cuối cùng của Ngài.
Đức Gioan Phaolô II đã đưa ra một cách đọc mang tính biểu tượng về kiến trúc của ngôi đền. Sau khi nước Ý thống nhất, nhà thờ đã được nới dài thêm – một hình ảnh của tình huynh đệ được mở rộng theo chiều ngang qua không gian và thời gian. Sau đó, vào năm 1929, các cựu học viên đã nâng cao tòa nhà với bức tượng Đấng Cứu Thế – một hình ảnh của sự siêu việt theo chiều dọc và về tình Phụ tử của Thiên Chúa.
Thông qua mầu nhiệm Thánh Tâm Chúa Kitô, Đền thờ Thánh Tâm được mời gọi trở thành một “ngôi nhà của những người anh em” bởi trước hết đó là “nhà của Chúa Cha”. Trung tâm thần học này định nghĩa sứ mệnh mục vụ của giáo xứ.
Sứ mệnh tại nơi giao thoa
Tọa lạc gần ga Termini của Roma, giáo xứ đứng giữa ngã tư của các nền văn hóa, những niềm hy vọng và cả những thách đố xã hội. Ngay cả vào năm 1987, khu vực xung quanh đã mang dấu ấn của sự di dịch không ngừng, di cư và những phức tạp xã hội.
Đức Thánh Cha mô tả sứ mệnh tại đây vừa “cao cả vừa gian khó”. Giáo xứ được kêu gọi phụng sự Thánh Tâm Chúa bằng cách tìm kiếm những “trái tim cụ thể” đang hiện diện trong địa bàn của mình. Phụng vụ, giáo lý, mục vụ giới trẻ và các hoạt động bác ái không phải là những sáng kiến riêng lẻ nhưng là những biểu chứng của một sự hiệp thông truyền giáo duy nhất, hài hòa với tầm nhìn giáo phận về một “cộng đoàn hiệp thông và truyền giáo”.
Ngài khuyến khích các hội đoàn giáo xứ không được thụ động nhưng phải can đảm và sáng tạo trong việc tái thiết mạng lưới xã hội với những động lực nhân văn và Kitô giáo sâu sắc.
Trung thành với Linh đạo Don Bosco
Đức Thánh Cha dành sự quan tâm đặc biệt đến sự gần gũi của ga Termini, nơi được ví như một “thỏi nam châm” thu hút những khó khăn xã hội nhưng cũng là cơ hội để làm điều thiện. Ngài thừa nhận rằng không một giáo xứ nào có thể tự mình đáp ứng hết mọi nhu cầu, và Ngài khen ngợi sự cộng tác với các tổ chức giáo phận cũng như dân sự.
Trong số các sáng kiến được nêu bật, có trung tâm tiếp đón Don Bosco dành cho thanh thiếu niên ngoại quốc, sự hỗ trợ cho những người bị gạt ra bên lề, các ủy ban khu xóm, việc chăm sóc mục vụ cho các cộng đồng di dân, và tác vụ giải tội âm thầm nhưng bền bỉ.
Trong những công việc cụ thể này, Đức Gioan Phaolô II nhận ra sự tiếp nối sống động linh đạo của Cha Thánh Gioan Bosco. Việc mở lòng với người di cư, thanh niên lữ thứ và người nghèo không phải là sự thích nghi với hoàn cảnh, mà là sự trung thành với căn tính Salêdiêng. Do đó, Đền thờ Thánh Tâm đã hiện thực hóa tầm nhìn về một giáo xứ như là một “cộng đoàn của các cộng đoàn”.
Chân trời Maria và Trách nhiệm Giáo hội
Chuyến viếng thăm diễn ra trong Năm Thánh Mẫu (1987–1988), được công bố để chuẩn bị cho Đại Năm Thánh 2000. Đức Thánh Cha đã phó thác giáo xứ cho Đức Maria với tước hiệu Alma Redemptoris Mater (Mẹ Thánh ái của Đấng Cứu Thế), khích lệ các tín hữu noi theo con đường đức tin của Mẹ để luôn kết hợp mật thiết với Đức Kitô, Đấng không ngừng đến gặp gỡ nhân loại.
Gần bốn thập kỷ trôi qua, chuyến viếng thăm năm 1987 không chỉ là một kỷ niệm hoài cổ mà là một chương trình mục vụ. Đức Gioan Phaolô II đã đọc lại công trình của Cha Thánh Gioan Bosco tại Roma như một dấu chỉ thần học: Trái tim Chúa Kitô đang đập giữa lòng một thành phố không ngừng biến động.
Lời mời gọi của Mùa Vọng vẫn vang vọng: “Hãy tỉnh thức”. Đừng để lòng mình chai đá. Hãy để mình được chạm đến bởi Thiên Chúa, Đấng luôn luôn đến. Đền thờ Thánh Tâm vẫn mãi là một dấu chỉ sống động – nới rộng trong tình huynh đệ, vươn cao hướng tới sự siêu việt, và bám rễ sâu trong Trái Tim hằng tìm kiếm mọi trái tim con người.
Ban Truyền thông chuyển ngữ
#DonBosco #Salesians #SacroCuore #JohnPaulII #Advent #SDB #CatholicMission #ThanhTamChuaGiesu #LinhDaoSaledieng
