Một trái tim duy nhất dành cho Mẹ Vô Nhiễm – Và hôm nay, trái tim ấy được trao lại cho chúng ta

TUẦN 9 NGÀY KÍNH ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM
❤️ Ngày thứ 9:
“Từ Don Bosco đến các Bề Trên Cả: một trái tim duy nhất dành cho Mẹ Vô Nhiễm – Và hôm nay, trái tim ấy được trao lại cho chúng ta”.
 
Anh chị em thân mến,
Hôm nay, khi chúng ta bước vào ngày cuối cùng của Tuần 9 ngày kính Mẹ Maria Vô Nhiễm, tôi muốn mời tất cả cùng trở về với một ý tưởng then chốt làm nên vẻ đẹp của đoàn sủng Salêdiêng: mọi sự nơi Don Bosco bắt đầu với Mẹ Vô Nhiễm, và mọi sự nơi những người kế vị Don Bosco cũng tiếp tục sống từ chính nguồn thiêng liêng ấy. Và chính chúng ta – những người đang đi trong gia đình Salêdiêng hôm nay – cũng được mời gọi để bước vào cùng một dòng chảy thánh thiện ấy, với một trái tim đồng điệu, khiêm tốn và gắn bó như các ngài.
Nếu ngày đầu tiên của Tuần 9, chúng ta đã khởi sự hành trình bằng việc nhìn lên Don Bosco trong nhà thờ Thánh Phanxicô Assisi, quỳ gối trong ngày lễ Mẹ Vô Nhiễm 8 tháng 12 năm 1841, để chứng kiến khoảnh khắc Oratorio được sinh ra, thì ngày hôm nay, ở chặng cuối, chúng ta lại trở về với chính Don Bosco – nhưng không phải một mình ngài. Chúng ta trở về với cả một chuỗi các vị kế vị Don Bosco, suốt gần hai thế kỷ, những người đã tiếp nối ngài trong lòng trung thành với Mẹ Vô Nhiễm và đã làm rạng rỡ thêm sắc màu của lòng sùng kính ấy trong cuộc đời và trong sự lãnh đạo thiêng liêng của họ.
 
I. Don Bosco – khởi điểm thiêng liêng của mọi điều
Don Bosco không chỉ yêu mến Đức Maria một cách đạo đức. Ngài sống gắn bó với Mẹ như một người con. Tư tưởng “Mẹ Vô Nhiễm đã làm tất cả” của ngài không chỉ diễn tả lòng biết ơn, mà diễn tả một sự thật thiêng liêng mà ngài cảm nghiệm tận căn suốt đời. Trong các thư huấn giáo và chỉ dẫn thiêng liêng được lưu lại trong Salesian Sources, ngài khẳng định rằng chính Đức Maria – với tư cách là Mẹ Vô Nhiễm – là người sáng lập thực sự của Hội dòng, là suối nguồn của mọi phép lạ, mọi sự nâng đỡ và mọi công cuộc cứu độ dành cho người trẻ.
Ngày 8 tháng 12 năm 1841 – ngày lễ Mẹ Vô Nhiễm – không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà là cửa mở của đoàn sủng Salêdiêng, là nơi Thiên Chúa tỏ cho Don Bosco thấy con đường đang chờ ngài. Và từ giây phút ấy, ngài một lòng tin rằng đời sống của mình, của Hội dòng và của từng người trẻ đều được đặt trong vòng tay che chở của Đức Maria Vô Nhiễm.
 
II. Những người kế vị Don Bosco – tiếp nối cùng một trái tim
Nếu Don Bosco là gốc rễ, thì những vị Bề Trên Cả sau ngài là thân cây mạnh mẽ, mọc lên từ cùng một nguồn nhựa thiêng liêng. Từ Don Rua, Albera, Rinaldi, qua qua nhiều thế hệ, tới Don Viganò, Don Chávez, Don Ángel Fernández Artime… mỗi vị đã để lại cho Gia đình Salêdiêng một dấu ấn riêng, nhưng tất cả đều có chung một mẫu số thiêng liêng: một lòng sùng kính mạnh mẽ, thiết thân, trưởng thành và tuyệt đối trung thành dành cho Đức Mẹ Vô Nhiễm.
Don Rua nói: “Don Bosco yêu mến Đức Mẹ như hơi thở của đời ngài; nếu chúng ta muốn trung thành với ngài, chúng ta phải học lấy hơi thở ấy.”
Don Albera gọi Mẹ Vô Nhiễm là: “ánh sáng của những ngày tối tăm và là sức mạnh của những ngày khó khăn.”
Don Rinaldi – vị Bề Trên Cả nói rằng: “Lòng sùng kính Đức Maria là trái tim của nền giáo dục Salêdiêng; nơi đó, người trẻ tìm thấy Chúa và chúng ta tìm thấy ơn gọi của mình.”
Don Viganò viết trong một thư rằng: “Không ai có thể là Salêdiêng đích thực nếu không bước vào trường học của Mẹ Vô Nhiễm.”
Và các vị Bề Trên gần chúng ta hơn – Don Chávez và Don Ángel Fernández Artime – vẫn lập lại âm hưởng ấy trong thời đại mới:
“Chúng ta không thể đổi mới sứ vụ nếu không trở lại với Mẹ Vô Nhiễm – suối nguồn của sự trung tín và niềm vui.”
Qua từng người kế vị, chúng ta nhận thấy một chân lý đẹp và mạnh mẽ: Lòng sùng kính Mẹ Vô Nhiễm là sợi chỉ đỏ nối Don Bosco với mọi thế hệ Salêdiêng.
Sợi chỉ ấy không đứt qua thời gian, không lu mờ qua hoàn cảnh, không yếu đi trước những thử thách mới. Trái lại, càng trải dài, nó càng sáng, càng đẹp và càng trở nên đòi hỏi mạnh mẽ đối với chúng ta hôm nay.
 
III. Hôm nay, chúng ta được mời gọi bước vào cùng một tâm tình
Nếu Tuần 9 ngày chỉ là việc kể lại lịch sử hay nhắc lại những tư tưởng đẹp của Don Bosco và các vị Bề Trên Cả thì mọi sự sẽ dừng lại ở trí óc. Nhưng hành trình chín ngày vừa qua không chỉ là một bài học, mà là một lời mời gọi thiêng liêng dành cho từng Salêdiêng – linh mục, tu sĩ, giáo dân, cộng tác viên hay học sinh.
Sau chín ngày cầu nguyện, điều quan trọng không phải là chúng ta biết thêm nhiều, nhưng là chúng ta trở nên khác trước. Chúng ta được mời gọi:
– sống gắn bó với Mẹ cách hiền hòa và tín thác như Don Bosco;
– mang lấy sự trung thành, khiêm nhường và nội tâm của Don Rua;
– có sự hiền dịu và kiên nhẫn của Don Rinaldi;
– có sự can đảm của Don Viganò;
– và nhất là có trái tim rộng mở cho người trẻ như tất cả các vị Bề Trên Cả đã sống.
Chín ngày vừa qua là chín ngày Mẹ âm thầm chạm vào trái tim chúng ta, lay động những góc khô khan, hâm nóng lại những chỗ nguội lạnh, và làm bừng lên trong ta khát vọng trở nên Salêdiêng đích thực hơn – mạnh mẽ hơn, hiền lành hơn, quảng đại hơn, và thiêng liêng hơn.
Và bởi thế, bài cuối cùng này không phải là dấu chấm hết. Nó là dấu chấm mở. Nó là lời mời gọi: Hãy tiếp tục sống điều mà Don Bosco đã sống, mà các vị kế vị ngài đã sống, và mà chính Mẹ Vô Nhiễm mong đợi nơi chúng ta hôm nay.
 
IV. Lời kết
Ở ngày cuối của Tuần 9 ngày, chúng ta đứng chung với Don Bosco và tất cả những người kế vị ngài trong một hàng dài khiêm tốn của truyền thống Salêdiêng. Mỗi người trong hàng ấy đều có một điểm chung: một trái tim được Mẹ Vô Nhiễm dẫn dắt.
Và hôm nay, trái tim ấy được trao lại cho chúng ta. Chúng ta hãy thưa với Mẹ như Don Bosco đã thưa: “Lạy Mẹ Maria Vô Nhiễm, xin Mẹ tiếp tục làm tất cả nơi chúng con.” Và hãy cùng với các vị Bề Trên Cả lập lại lời khấn sâu xa của đoàn sủng Salêdiêng: “Nếu chúng con trung thành với Mẹ, Mẹ sẽ dẫn chúng con đến với người trẻ và đến với Chúa.”
Amen.
Visited 39 times, 1 visit(s) today