Ceferino Namuncurá sinh ngày 26 tháng 8 năm 1886 tại Chimpay, bên bờ sông Rio Negro. Cha của ngài, ông Manuel, vị thủ lĩnh tối cao (cacique) vĩ đại cuối cùng của bộ tộc da đỏ bản địa Araucan, đã đầu hàng quân đội Cộng hòa Argentina ba năm trước đó. Sau mười một năm sống giữa chốn thảo nguyên bao la, ông Manuel đã gửi Ceferino đến học tại thủ đô Buenos Aires, với hy vọng mai này cậu có thể đứng lên bảo vệ dân tộc mình. Bầu khí gia đình tại học viện Salêdiêng đã khiến cậu đem lòng yêu mến Don Bosco.
Sự trưởng thành thiêng liêng
Chiều kích thiêng liêng ngày càng lớn lên trong cậu, và cậu bắt đầu khao khát trở thành một linh mục Salêdiêng để loan báo Tin Mừng cho dân tộc mình. Cậu đã chọn Thánh Đa Minh Saviô làm mẫu gương, và trong suốt năm năm, qua những nỗ lực phi thường để hội nhập vào một nền văn hóa hoàn toàn mới, chính cậu đã trở thành một “Đa Minh Saviô thứ hai”. Lòng đạo đức, đức ái, sự chu toàn bổn phận hằng ngày và tinh thần khổ chế của cậu quả là một tấm gương sáng ngời.
Giai đoạn Tu sinh Salêdiêng
Cậu bé này, người từng cảm thấy khó khăn khi phải “xếp hàng” hay “vâng lời tiếng chuông”, dần dần đã trở thành một mẫu gương đích thực. Đúng như lòng mong mỏi của Don Bosco, cậu luôn chu toàn các bổn phận học tập và cầu nguyện một cách vô cùng cẩn trọng. Cậu thường làm trọng tài trong các giờ giải lao: Lời nói của cậu luôn được các bạn học đang có xích mích lắng nghe và chấp thuận. Sự trang nghiêm của cậu mỗi khi làm dấu Thánh Giá, như thể đang suy niệm từng lời, đã để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người; qua gương sáng của mình, cậu đã sửa lỗi cho các bạn bằng cách dạy họ làm dấu một cách chậm rãi và sốt sắng. Vào năm 1903 (khi cậu 16 tuổi rưỡi, và người cha của cậu cũng được lãnh nhận Bí tích Rửa Tội ở tuổi 80), Đức Giám mục Cagliero đã đón nhận cậu vào nhóm Tu sinh ở Viedma, thủ phủ của Hạt Đại diện Tông tòa, để bắt đầu chương trình học tiếng Latinh.
Hành trình đến Ý
Vì sức khỏe của cậu khá yếu, vị Giám mục Salêdiêng đã quyết định đưa Ceferino sang Ý để cậu có thể tiếp tục con đường học vấn một cách sâu rộng hơn và trong một vùng khí hậu có vẻ phù hợp hơn. Tại Ý, cậu đã được gặp Cha bề trên Micae Rua và Đức Thánh Cha Piô X, người đã xúc động ban phép lành cho cậu. Cậu theo học tại Turin và sau đó là tại Học viện Salêdiêng Villa Sora ở Frascati. Cậu đã nỗ lực học tập vô cùng chăm chỉ và đạt vị trí á khoa của lớp.
Qua đời
Tuy nhiên, một căn bệnh không được chẩn đoán vào thời điểm đó – có lẽ vì cậu không bao giờ than vãn – đã đánh gục cậu: bệnh lao phổi. Ngày 28 tháng 3 năm 1905, cậu được đưa đến bệnh viện Fatebenefratelli trên đảo Tiber ở Rome. Nhưng mọi sự đã quá muộn. Cậu bình an qua đời vào ngày 11 tháng 5. Từ năm 1924, hài cốt của ngài đã được đưa về quê hương, tại Fortín Mercedes, nơi đông đảo đoàn người hành hương không ngừng tuôn đến để tôn kính ngài.
Ngài được tuyên phong Đấng Đáng Kính vào ngày 22 tháng 6 năm 1972; và được tôn phong Chân phước vào ngày 11 tháng 11 năm 2007 dưới triều đại của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI.
Nguồn: Angenzia info Salesiana
Ban Truyền thông chuyển ngữ
Khám phá thêm từ
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
