Có những câu hỏi mà mỗi người trẻ, sớm hay muộn, đều phải đối diện: tôi là ai, tôi sống để làm gì, và cuộc đời tôi có ý nghĩa gì? Giữa một thế giới ồn ào, nơi người ta dễ bị cuốn vào thành công, tiền bạc hay những giá trị bề ngoài, những câu hỏi ấy lại càng trở nên âm thầm nhưng sâu sắc hơn. Và chính trong sự thinh lặng ấy, ơn gọi bắt đầu lên tiếng.
Khi còn là một cậu bé chín tuổi, Gioan Bosco đã có một giấc mơ kỳ lạ. Cậu thấy mình đứng giữa một đám trẻ đang đánh nhau, chửi thề và cư xử thô bạo. Với phản xạ tự nhiên, cậu lao vào dùng nắm đấm để ngăn chặn chúng. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng nói vang lên: không phải bằng bạo lực, nhưng bằng hiền lành và tình thương. Rồi một người phụ nữ xuất hiện, dịu dàng hướng dẫn cậu. Trước mắt cậu, những đứa trẻ hung dữ dần biến thành thú dữ, rồi sau đó lại trở thành những con chiên hiền lành. Cậu bé bối rối, không hiểu gì, nhưng giấc mơ ấy đã khắc sâu trong lòng cậu và trở thành ánh sáng dẫn đường cho cả cuộc đời sau này.
Thật ra, không phải ai trong chúng ta cũng có một giấc mơ rõ ràng như thánh Gioan Bosco. Nhưng mỗi người trẻ đều mang trong mình một “giấc mơ” theo cách riêng: đó có thể là một nỗi thao thức trước những bất công, một sự nhạy cảm trước nỗi đau của người khác, hay đơn giản là một ước muốn làm điều gì đó tốt đẹp hơn cho cuộc đời. Những điều nhỏ bé ấy chính là hạt giống của ơn gọi.
Thế giới hôm nay không thiếu những “thú dữ”: bạo lực, ích kỷ, vô cảm, cô đơn. Nhiều người chọn cách chống lại bằng sự tức giận, hoặc đơn giản là quay lưng bỏ đi. Nhưng con đường mà Don Bosco được chỉ cho lại khác: không phải dùng sức mạnh để áp đảo, nhưng dùng tình yêu để biến đổi. Đó không phải là con đường dễ dàng, nhưng là con đường duy nhất có thể chạm đến trái tim con người.
Ơn gọi, vì thế, không phải là một danh hiệu, cũng không phải là một thành tích để đạt được. Ơn gọi là lời mời gọi trở thành người biết yêu thương hơn, biết sống cho người khác hơn. Đó có thể là ơn gọi đời sống thánh hiến, nhưng cũng có thể là ơn gọi của một người giáo dân sống giữa đời, làm chứng cho điều thiện trong những điều bình thường nhất. Điều quan trọng không phải là bạn làm gì, nhưng là bạn sống như thế nào và bạn sống cho ai.
Điều đáng chú ý là Gioan Bosco đã không hiểu giấc mơ của mình ngay lập tức. Ngài phải lớn lên, phải học hỏi, phải trải qua nhiều thử thách và cả những thất bại. Chính trong hành trình đó, ý nghĩa của giấc mơ dần dần được sáng tỏ. Điều này nhắc chúng ta rằng ơn gọi không phải là một câu trả lời có sẵn, nhưng là một hành trình khám phá. Không ai cần phải hiểu hết mọi sự ngay từ đầu; điều cần thiết chỉ là dám bước đi, dù chỉ là một bước nhỏ.
Hôm nay, giữa cuộc sống bộn bề, mỗi người trẻ vẫn được mời gọi lắng nghe một tiếng nói rất nhẹ: hãy đến và làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn. Lời mời gọi ấy không áp đặt, không ép buộc, nhưng chờ đợi một sự tự do đáp trả. Có thể bạn chưa biết rõ mình sẽ đi đâu, nhưng bạn có thể bắt đầu bằng một câu hỏi đơn sơ: Chúa muốn gì nơi tôi? Và tôi có dám thử không?
Giấc mơ của Gioan Bosco bắt đầu khi ngài mới chín tuổi, nhưng phải mất cả cuộc đời để trở thành hiện thực. Còn giấc mơ của mỗi người trẻ hôm nay có thể bắt đầu ngay trong khoảnh khắc này. Thế giới không cần thêm những người mạnh mẽ theo nghĩa áp đặt, nhưng cần những con người biết yêu thương, biết kiên nhẫn và biết hy vọng. Và rất có thể, người được mời gọi để bắt đầu sự thay đổi ấy chính là bạn.
Ban truyền thông Don Bosco
#DonBosco #Salesian #Saledieng #TinhThanDonBosco #GiấcMơ9Tuổi #GiáoDụcDựPhòng #NiềmVuiSalesian #CùngNhauLanToa #NgọnLửaHyVọng #ThanhNiênCôngGiáo #HọcHỏiĐứcTin








