Lc 11,27-28
Bạn thân mến,
Khi đọc Tin mừng ta thấy ít là 4 lần Mẹ Ma-ri-a phải nghe những lời chua xót, cách nào đó hình như Đức Giê-su không kính trọng, yêu mến đối với công sinh thành dưỡng dục của Mẹ: Khi Chúa lên 12 tuổi, Người nói: “Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” (x. Lc 2,41-50). Tại tiệc cưới Ca-na, Đức Giê-su đáp: “Thưa bà, chuyện đó can gì đến bà và tôi? Giờ của tôi chưa đến.” (x. Ga 2,1-5). Khi Đức Ma-ri-a và các anh em muốn gặp Ngài, Ngài lại bảo: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” Rồi Người giơ tay chỉ vào các môn đệ và nói: “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi.” (x. Mt 12,46-50). Và trong bài Tin mừng hôm nay, khi một phụ nữ lên tiếng thưa với Người: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!” Người đáp lại: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.” (Lc 11,27-28).
Nhưng rồi Tin mừng cũng cho ta thấy Mẹ Ma-ri-a không hề phản ứng tiêu cực trước những lời này; Chúa Giê-su rõ ràng đã không thực hiện theo như lời Ngài nói: “Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài (x. Lc 2,51); “Dù chưa đến giờ của mình, nhưng Chúa Giê-su đã làm phép lạ hóa nước thành rượu” (x. Ga 2,6-12); Cùng một lúc Chúa Giê-su xác nhận Đức Ma-ri-a là mẹ mình, cũng vừa là người đã lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa hơn ai hết, bởi qua tiếng thưa xin vâng mà Mẹ đã thể hiện (x. Lc 1,26-38).
Cách hành xử của hai mẹ con Ma-ri-a và Giê-su thật hay và ý nghĩa, đáng là bài học cho mỗi người chúng ta thực hành trong đời sống gia đình, cộng đoàn của mình: nói vậy mà không phải vậy, luôn nghĩ tốt cho nhau và quan trọng là hiểu nhau!
Hải Đăng, sdb.
Khám phá thêm từ
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
